Sủng thê của tổng tài

Tôi thoát ra khỏi bàn tay bẩn thỉu nhếch của Long, bay ra loại hương thơm kinh tởm bên trên nhỏ tín đồ ấy. Tôi nhớ hoài sự cuồng nộ của Minh dành riêng cho kẻ ấy, cái gương mặt của hắn vẫn phì phà điếu dung dịch, nhả sương đầy phòng, đương nhiên tiếng nói chưa bao giờ khốn nàn hơn: "nó kết thúc đời rồi".

Bạn đang xem: Sủng thê của tổng tài

***

Dòng nước tan lâu năm lai bóng xung quanh đường, tuôn từng hàng lắc léo trên size cửa ngõ kính. Cơn mưa lập cập, mịt mờ cùng xa xăm. Nơi góc nhỏ dại căn uống chống, tôi co ro Một trong những cân nhắc sẽ là vụn vặt, đời hay. Tôi sẽ đầy đủ gan góc nhằm nghe giờ mưa rả rích bên tai, yên ả cùng kinh hoàng, nhỏng đã thổn thức trong tâm một phương pháp âm vang mãnh liệt.

*

Hơi thsống lnạp năng lượng lâu năm theo từng làn khói dung dịch mỏng mảnh manh, đột nhiên chảy mất vào không khí giá lạnh, đầy cô độc. Tôi vẫn lưu giữ bài học, biết dối mình nhằm trang bị tha mọi phạm tội.

Phòng support của mình nằm bon chen Một trong những gian hàng đắt đỏ. Tập nập kẻ mang lại người đi, chú ý vào cứ như thể tôi là 1 trong chuyên viên support khét tiếng, người nào đến đó cũng hòn đảo đôi mắt tới lui rồi dựng xe pháo vào ngay mặt tiền trước vnạp năng lượng chống của mình.

Có phần lớn sản phẩm công nghệ bao phủ cuốn hút chúng ta hơn là ngồi nghe tôi hỗ trợ tư vấn đầy đủ điều vớ vẩn về gia đình, tình thân hay thỉnh phảng phất khách hàng của mình cũng chính là bệnh nhân tinh thần. Hay đại một số loại bài toán trút tiền ra để tôi hỗ trợ tư vấn thì cùng với số tiền kia đàn làng hội black cũng giải quyết và xử lý cố bọn họ Việc gia đình, lập cập nhưng mà kết quả.

Tôi chẳng khi nào quyên tâm tới việc nhiều người dân vẫn xuất xắc giành giật nhau một chổ dựng xe pháo ngay lập tức trước văn uống phòng mà không hẳn là khách của chính bản thân mình.

Ngồi vào văn uống chống của bản thân, khoác đơn giản một loại áo sơ mi White cùng với chiếc quần âu black, tôi thấy mình ntạo thơ với ttốt dở người biết nhường làm sao, chú ý lên cái bảng phòng hỗ trợ tư vấn tâm lý Dạ Linch chỉ nên treo mang lại vui, thỏa góc nhìn kết quả đó của chính mình, thời đại này trường đoản cú mọi cá nhân vẫn giải quyết được đa số cthị xã.

Anh Minh người yêu của mình hiện nay, lúc nào cũng bực bội vì chưng các lần mang lại thăm tôi các không tồn tại nơi để xe, anh tốt cãi nhau với rất nhiều fan và dọn sạch sẽ vnạp năng lượng chống góp tôi. Tôi vẫn tuyệt chơi chòng ghẹo cùng với anh: "Hay anh cũng tương tự bọn họ, qua mặt ấy nhưng coi kim cương, xem đô la, văn uống chống em là địa điểm giữ lại xe pháo nhưng mà. Anh nghe em support hoài anh không thấy tôi cũng hoàn toàn có thể điên lên sao".

*

Có lẽ do, rất nhiều lần, khách hàng của mình ko được thông thường, bị ông xã "bỏ" từ bên trên lầu 3 xuống, bị tâm thần rồi cứ đọng mang lại tôi xin hỗ trợ tư vấn, đề nghị làm cái gi Lúc bị ck bỏ(!). Làm nghề support nlỗi tôi nghe được nhiều mhình họa đời, gọi được rất nhiều quan tâm đến không giống nhau, share phần lớn u uất của các bà vợ, ông ông chồng.

Thế tuy thế cthị xã của mình thì ko xử lý được. Anh Minch vẫn hay cứu nguy đến tôi trong số những cơ hội bao gồm người sử dụng không bình thường, nhiều lúc anh rứa tôi tư vấn, các gì anh nói thường xuyên rất hấp dẫn. Vì sẽ một đợt, tôi là quý khách của anh ấy.

Khi ghi nhớ lại, đó vẫn là nỗi đau không bao giờ pnhị mờ trong tim trí của tớ. Nó ám ảnh tôi từng tối, dày vò tôi, ngày đó tôi nhỏng bé trúc hoang long dong mọi nơi, bất yêu cầu đời. Không bao gồm anh, có lẽ rằng đã mất tôi.

Vào một tối trận mưa rào rích lên từng lần ớn lạnh. Tôi sinh hoạt cạnh Long, bạn tình khoảng đó của tôi cũng đó là bạn bè của Minc. Minc thầm yêu tôi, tôi biết, các đàn ông trai không giống cũng yêu thương tôi, tôi hầu hết biết tuy vậy tôi lại chọn đi dạo cùng Long, fan lũ ông đủ tứ phương pháp đi cùng tôi đến những địa điểm đẳng cấp.

Tôi đẹp nhất, tóc lâu năm xoăn uống lượn, cao như người mẫu chân dài, dáng không rườm rà, theo như giải pháp call "điện nước đầy đủ", tôi là tín đồ đẹp tuyệt vời nhất và tôi gồm quyền lựa chọn tình thương cho bạn. Tôi kêu ngạo, sản xuất hóa vẫn ban cho tôi cái quyền kia. Hai chúng tôi ngồi cạnh nhau trong mẫu xe taxi thông qua đoạn đường hẻo lánh với lặng ngắt.

Con con đường Trắng xóa trong cơn dông hòa cùng ánh đèn vàng chói lọi của màn đêm. Tôi run người lên từng cơn, đột nhiên một bàn tay để lên đùi tôi, cảm xúc quen thuộc tiếng bỗng dưng lạ lẵm, khiến cho tôi giật mình và lo lắng.Tôi biết rằng anh ấy sẽ chẳng có tác dụng vậy ví như tôi chưa được cho phép, tay anh lướt nhiều năm lên domain authority thịt tôi, ấm cúng, rộn rực làm cho tôi không thốt lên được lời làm sao. Mùi hơi men cay đã nồng người vợ với cháy phỏng thêm, tôi biết bản thân ko tạm dừng được.

*

Tôi hotline Long là tín đồ tình của chính mình chứ thiệt ra, cảm tình tôi dành cho anh ấy chưa đủ béo, với Long, tôi chơi chọc ghẹo nhiều hơn là yêu thương. Nghịch lý nuốm đấy lại là 1 màn nghịch trêu ghẹo siêu hạng, tôi biến nhỏ mồi của Long lúc nào chần chừ. Hắn ghi hình, con quay phyên tôi, sự thô bỉ đấy ko có gì tả được.

Hắn sẽ thắng với ngẩn cao khía cạnh nhưng mà vênh váo váo với anh em, kệch cởm, mỉm cười vào khía cạnh tôi mà lại nói: "nó chẳng là gì cả".

Tôi sẽ gắng dính rước bất kể vật gì khi đó, bàn tay tôi gồng lên mạnh mẽ với rồi bỗng dưng buông tay ra, tôi buông lỏng body toàn thân, tôi nghe mình khó thở nữa. Bất hốt nhiên, Minh ghì chặt lấy tôi, anh mang hết mẫu khăn này mang lại chiếc khăn không giống đắp lên domain authority làm thịt nai lưng truồng của mình. Tiếng khóc của mình cứ đọng dài với dai dẵng.

Trên tấm ga trãi nệm hết sạch trơn giờ đã không còn vẹn ngulặng vì một màu sắc tèm lem, kinh khủng với kinh hãi.

Tôi bay thoát ra khỏi bàn tay dơ bẩn nhếch của Long, bay ra cái mùi kinh tởm trên con người ấy. Tôi lưu giữ hoài sự phẫn nộ của Minc dành riêng cho kẻ ấy, loại khuôn mặt của hắn vẫn phì phèo điếu dung dịch, nhả khói đầy phòng, tất nhiên khẩu ca không bao giờ khốn nàn hơn: "nó hoàn thành đời rồi".

Vài ngày tiếp đến, Minch liên tiếp mang lại chúng tôi, anh không đủ can đảm đụng vào bạn tôi, anh tránh mặt mọi hành động chạm vào tôi, đứng sát tôi anh thấp thỏm, anh hại đụng vào nỗi nhức sẽ giầy vò vào tôi. Anh làm cho tôi nhận ra sai lạc lớn nhất của bản thân chính là sự sang chảnh, cái quyền phán xét số đông người bằng ánh nhìn chói lọi, cái nhìn ai cũng phải chăng hơn bản thân về tất cả.

Sau phần nhiều va vấp ấy, tôi thỏng thái trong bình yên cùng không có bất kì ai cạnh tôi xung quanh anh.Rồi bất ngờ, anh ngỏ lời yêu thương tôi. Năm năm sau cùng với nỗi nhức, tôi gật đầu làm cho fan tình của anh ý. Anh bình thản, khỏe khoắn, làm lơ đều vụn lẩn thẩn ngày trẻ của tớ.

*

Đôi mắt tôi cay cũng có tác dụng anh nhói lòng, Hotline năng lượng điện tôi không nhấc thiết bị, anh nhỏng kẻ điên đi khắp nơi lùng sục, một ngày không chạm chán tôi, anh white đêm ngắm tôi qua bức ảnh. Tôi bắt đầu biết niềm hạnh phúc là gì lúc ngơi nghỉ cạnh anh, tuy nhiên càng sát anh tôi thấy mình càng có lỗi vì chưng quan yếu đến anh tất cả...

Ngày công ty chúng tôi cưới nhau, anh niềm hạnh phúc, tôi lại thấy bản thân có lỗi. Nỗi nhức rất lâu rồi cđọng quay về đánh thức tôi, tôi luồn thân bạn vào anh, trốn tách cùng van xin được che chở.

- Anh sao vậy?

- Không tất cả gì đâu em.

Đôi mắt anh, gương mặt anh ám ảnh tôi vào tận giấc mộng mị. Nằm trong khoảng tay anh, lúc nhị khung người là 1, ghì chặt vào nhau, tôi khẽ thì thào đông đảo âm thanh hao hoang lạc. Anh buông người, chú ý chằm vào tôi, hai con mắt sắc lẹm nlỗi dí thẳng vào mắt tôi một nỗi nhức vô tận. Anh cũng tương tự tôi, đã lưu giữ về ngày xưa...

Xem thêm: Tỷ Giá Hối Đoái - Tỷ Giá Ngoại Tệ Ngân Hàng

Chúng tôi luôn cạnh nhau vào phần nhiều cơn mưa. Ồn ào dẫu vậy tĩnh lặng. Còn tôi thì sợ hầu như trời mát mẻ, nỗi ám ảnh ấy, sự thất đảm ấy luôn làm tôi đề nghị rùn mình nhỏng gồm một bàn tay vô hình để lên thân thể tôi nhưng ko báo trước.

Thế nhưng lại, anh lại bảo, anh yêu thích đầy đủ ngày mưa gió. Lần này, anh làm cho tôi vô cùng đau trường đoản cú những chiếc ôm chặt, cào cấu tôi, mang đến các cái đai nghiến từ bỏ ánh nhìn nghe nhói lòng. Tôi hiểu được nỗi đau của anh ý.

- Anh đã suy nghĩ điều gì? Xin hãy nói với em.

- Em định hỗ trợ tư vấn cho anh sao? Em có tác dụng được không?

Giọt nước đôi mắt tôi rơi, anh giả vờ ko thấy. Anh ngồi dậy, hút một điếu thuốc, lan ra đều làn khói u ám và sầm uất, mùi hương thuốc làm tôi ngột ngạt và khó thở, anh vẫn mặc nhiên nghe mưa....nhìn khói dung dịch và đai nghiến. Chưa lúc nào anh nhằm tôi buộc phải hkhông nhiều rước loại mùi hương sương thuốc ám ảnh ấy.Tôi rùn bản thân bởi mưa giá buốt cứ đọng ồ ạt tuôn rơi ngay trong lúc đã ngồi cạnh anh.

*

Anh lật lại các tấm hình cách đây không lâu của tớ. Một niềm tự hào trước kia mang đến bất kỳ đàn ông trai làm sao đứng cạnh tôi. Tôi cute và phú quý. Trong nhiều tấm hình vắng mặt anh. Tôi mang lại ngay gần anh, hôn nhẹ lên vành tai anh. Tôi thì thào: "cảm ơn anh".

Ánh mắt anh quan sát tôi ko chớp, không lời làm sao, anh đẩy tôi xuống nệm. Anh hành động như một bé thú hoang, gào thét. Đôi mắt anh chú ý trực tiếp vào tôi, sắn bén và dữ dội nhỏng muốn nuốt đem nhỏ mồi. Tôi yên ắng, nước mắt rơi, nuốt nước bong bóng vào vào, rồi nhắm nghiền đôi mắt lại. Anh ngồi dậy, hút điếu thuốc, anh rỉ tai cực kỳ nhỏ: "Tại sao?".

Một bạn khách ngồi chờ nghỉ ngơi văn phòng của tớ. Một cô nàng tthấp, quý phái, thấy tôi cô ấy cười và thổi ra một làn khói thuốc mỏng manh.

- Cô là Dạ Linh?!

- Dạ vâng. Là tôi phía trên. Cô mang đến đây nhằm tứ vấn?!

- Không! Tôi đến làm cho cô biết một điều.

Tôi chờ đợi vào yên lặng. Cô gái tiến cho bàn làm việc của tớ, cố cây viết lên, viết vào trang giấy Trắng mấy chiếc nghệch ngoạch.

- Bây tiếng cho lượt cô trường đoản cú tư vấn cho bản thân rồi đó.

- Cô là ai? - Tôi nóng vội hỏi.

Người đàn bà ấy cười cợt với nhìn vào đôi mắt tôi, lại một làn sương thuốc cất cánh vào phương diện tôi: "Hãy học sinh sống tôi".

Nlỗi một niềm mơ ước. Tôi chao đảo tâm hồn, đàn ông vẫn íích kỉ như nhau. Tôi nhận biết sự đổi khác từ anh ngay lập tức mẫu lần anh đai nghiến quan sát tôi.

*

Nỗi ám ảnh xa xưa quá to so với hai chúng tôi. Anh sẽ thừa yêu tôi yêu cầu không muốn bất kỳ ai va vào thân thể của tôi, thân thể fan bà xã đầy tự tôn của anh ý.

Tôi khoát lên trên người một bộ váy đầm red color, tóc giảm nđính, nhuộm color phân tử dẻ, đánh son môi màu đen láng, lấp lánh lung linh kyên tuyến đường, móng tay và móng chân tôi cũng phần đông sơn color black. Đeo hoa tai lâu năm, với túi đeo color đen sang trọng, diện một song giầy cao mười phân màu đỏ xẫm được lắp bởi mọi phân tử đá lấp lánh lung linh. Tôi thấy thấp thoáng hình ảnh Dạ Linch của ngày xưa, dễ thương và giàu có.

Theo tờ shop nhưng cô bé ấy gửi, tôi đến địa điểm, gõ cữa.

- Cô cần gì? - Một nhỏ mụ cũng lạ đời chẳng khác gì tôi.

- Tôi muốn cung cấp trinh. - Sắc phương diện tôi ko chút ít thay đổi.

Ánh đôi mắt mụ ta nhìn tôi từ bỏ bên trên xuống dưới không chút nghi ngờ: "Có rất cần phải đẳng cấp như thế không?". Một cuộc bố trí, chắp nối gọn gàng. Tôi bán trinh mang lại bao gồm ông chồng của bản thân. Tôi đàng hoàng, phi vào cnạp năng lượng phòng để đón hóng tín đồ đàn ông ấy. Tôi tlỗi thái hút ít một tương đối dung dịch lâu năm.

Thì ra, đó là bài học mà lại chồng tôi chưa bao giờ dạy dỗ mang đến tôi. Chồng tôi thưởng thức mngơi nghỉ đèn lên. Tôi điềm nhiên: "Ctương đối em kết thúc rồi hãy mở".

Nước đôi mắt tôi vẫn lăn uống lâu năm bên trên gương mặt. Sẽ là lần sau cùng tôi ở cạnh anh hôm nay, tôi đã đồng tình trao mang lại anh mẫu cơ mà anh mong chờ, nó y hệt như sự trả tạo thành nhưng mà anh dành cho tôi. Tôi khóc thành giờ đồng hồ.

- Cô sao vậy? Tôi có tác dụng cô nhức à?

- Đúng, hết sức đau....vì chưng sao anh có tác dụng nlỗi vậy?

Như nhận ra tiếng nói của mình. Anh bật dậy, msinh sống đèn lên. Tôi ngồi dậy luân phiên lưng về phía anh. Tôi xúc cảm một khá ấm nhnai lưng vơi sẽ thanh nhàn đặt trên vai mình. Tôi xoay sang chú ý anh một biện pháp hối tiếc. Mắt anh đỏ hoe, thân fan anh đỗ sụp dưới chân tôi. Căn phòng lạnh mát, lặng tĩnh một bí quyết khiếp sợ.

*

Tôi mang áo quần lại chỉnh tề, rồi bước ra khỏi phòng. Tôi thấy môi anh mấp thứ không nói phải lời, anh ước ao ghì chặt tôi lại tuy vậy ko được nlỗi bao gồm một vật dụng nào đó đã đè nén anh xuống. Tôi biết anh yêu tôi, yêu bé fan của tôi, yêu tôi như bao thằng đàn ông không giống.

- Anh biết là em sợ hãi mưa mà lại.

Cánh cửa khnghiền lại sau lời nói của tớ. Không gian vẫn lặng điếng bạn. Có thiết bị âm thanh khô siêu rõ ràng phân phát ra tự Khi ô cửa đang khnghiền lại cơ mà tôi và anh người nào cũng giả vờ nhỏng ko nghe thấy...