Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh Wattpad

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - Diệp Lạc Vô Tâm

General Fiction

Tháng tư, mùa anh đào nở hoa bùng cháy rực rỡ. Hoa đào trào dâng đầy cành, tỏa nắng rực rỡ nhan sắc màu rơi rơi trong gió. Lăng Lăng đứng dưới tán cây, quan sát một màn mưa hoa cất cánh lượn ngập ttách. Cô yêu thương tốt nhất hoa đào chưa hẳn vì chưng chình ảnh hoa rơi ồ ạt hữu tình trước đôi mắt mà lại vì chưng số mệ...

Bạn đang xem: Trao lầm tình yêu cho anh wattpad

#tieutrang947


*

*

Ba tiếng sau cô ý thức sâu sắc rằng khoa học uyên thâm rộng lớn biết bao nhiêu, so với lý thuyết khoa học Vật liệu, sơ đồ mạch điện quả thực giống như môn Mỹ thuật tạo hình, còn ngôn ngữ tổ hợp chẳng qua là trò chơi của con số và ngôn ngữ. Những nhà Vật liệu học đem một micrômét coi là “cỡ siêu lớn” mới chính là thiên tài bí hiểm nhất.

Mở máy tính lên, Lăng Lăng thấy “Vĩnh viễn có xa không” đang online, cô vội vàng hỏi: “Anh có bao giờ đọc qua cuốn Khoa học vật liệu căn bản chưa?”

“Có liếc qua một ít. Nhập môn căn bản khoa học vật liệu, đơn giản dễ hiểu!”

“Đơn giản dễ hiểu!” Lăng Lăng bỗng nảy sinch cảm giác tôn sùng anh. “Anh có thể mang lại em biết Bravais còn sống không vậy?”

“Em thích ông ấy hả? Anh chỉ biết ông ấy vào năm 1848 đã chứng minch ra 7 hệ tinc thể có 14 loại mạng khác nhau.”

1848? Hơn một trăm năm, xương cốt đã lạnh tanh rồi.

“Em yên tâm rồi, em chỉ sợ ổng lại nghĩ ra thêm mấy cái lý thuyết đáng sợ tra tấn em.”

“Em yên tâm, Bravais tuyệt đối sẽ không làm vậy đâu. Nhưng mấy nhà khoa học khác thì anh không chắc.”

Cô vuốt mồ hôi lạnh trên trán, nghe giọng điệu này, bé đường phía trước còn dài nha!

Lúc này, điện thoại reo, cô lấy di động ra thấy trên màn hình hiển thị: Thầy Dương. Cô sợ tới mức đứng bật dậy, nơm nớp nhận điện.

“Chào thầy, thầy Dương! Thầy tìm em có việc gì ạ?” Cô âm thầm cầu nguyện bất cứ giá nào cũng đừng hỏi chuyện học hành của cô.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Trồng Khổ Qua Hiệu Quả Tại Nhà, Cách Trồng Khổ Qua Hiệu Quả Tại Nhà

“Tài liệu tôi đưa em đọc có hiểu không? Có thắc mắc gì không?”

“Em có đọc một chút.” Cô thành thật trả lời. “Lần đầu tiên tiếp xúc với sách về Vật liệu, em có chút không hiểu lắm.”

“Chỗ nào không hiểu?”

“Dạ… rất nhiều chỗ…”

Anh ta nói: “Đương lúc tôi có thời gian, em đến văn phòng tôi, tôi sẽ giảng giải cho em.”

“Cảm ơn thầy, em sẽ qua giờ đây.”

Cúp điện thoại, cô không nhịn được oán giận: “Haiz! Thầy giáo kiểu gì vậy a!”

“Có chuyện gì vậy?”

“Cho em tổng kết, em sẽ đưa ra một định lý: Nếu lấy Dương Lam Hàng ra làm tiêu chuẩn đánh giá một người có bình thường hay không thì thế giới này sẽ không có người nào là bất bình thường hết.”

“Rất sâu sắc.”

“Hắn bảo em tới văn phòng, em đi đây!”

Cô lưu luyến tắt máy tính, vội vàng thu dọn một chút, đi thẳng đến khoa Vật liệu.

khi cầm sách tiến vào văn phòng của Dương Lam Hàng, anh ta đang chuyên chú viết báo cáo. Ngón tay nhẹ nhàng chuyển động trên bàn phím, chẳng những có tiết tấu mà tốc độ đánh máy so với người chuyên trò chuyện như cô còn nhanh khô hơn. Kẻ có tài quả nhiên không giống người thường, tức thì cả đánh chữ nhìn cũng đẹp hơn người khác!

“Em ngồi đi!” Anh ta chỉ vào ghế dựa bên cạnh mình, chờ cô ngồi xong xuôi rồi hỏi: “Có chỗ nào không hiểu?”

Cô đương nhiên không dám mở ra ngay lập tức trang nhất, tùy tay lật đến một trang ở giữa sách, chỉ chỉ công thức: “Chỗ này ạ!”

“Phương trình Praha? Nó quả thực hơi khó hiểu.”

Anh ta cầm giấy bút bắt đầu vừa giảng vừa vẽ, nói cái gì cô hoàn toàn không hiểu. Nửa tiếng sau, đầu óc của cô trôi bồng bềnh, còn nghiêm túc cân nhắc coi hai ông Praha với Bravais có bà con họ hàng gì với nhau không?

“Em hiểu chưa?”

“Hiểu rồi ạ!” Định lý thứ nhất của trò ngoan: Không hiểu không quan lại trọng, mấu chốt là phải giả vờ hiểu!

“Vậy em tính toán bài tập này một chút đi.”

“Dạ?” Cô nkhô hanh chóng nhìn lướt qua một lượt, chữ nào cũng biết, vấn đề là không hiểu chúng có ý gì. Cô sợ hãi nhìn về phía Dương Lam Hàng, chỉ chỉ lên trang sách, nhỏ giọng hỏi: “Thầy Dương, điều kiện nhiễu xạ là cái gì ạ?”

Dương Lam Hàng hơi nhíu mày, hỏi: “Em có biết phạm vi bề mặt tinh thể là gì không?”

Cô lắc đầu.

Anh ta nhẹ nhàng xoa xoa sống mũi thẳng tắp giữa nhị hàng lông mày. “Hằng số mạng tinh thể thì sao?”

Cô lắc đầu.

Anh ta hít vào một hơi, tiện tay vẽ một hình lập phương trên giấy, đường nét rất thẳng, góc cạnh rõ ràng. “Em có biết đâu là mặt phẳng 211 không?”

<111> cô biết, <211> thì một hình lập phương là đủ sao? Cô cắn cắn môi, còn vẽ tới vẽ lui trên hình lập phương, đến Khi cô ngẩng đầu lên vẻ mặt không chắc chắn thì thấy Dương Lam Hàng vốn có khả năng duy trì phong thái tao nhã vào mọi tình huống ni đang dùng sức day day trán, vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ.

Cô nhỏ giọng nói: “Thầy Dương, em xin lỗi! Em trở về nhất định sẽ học nghiêm túc.”

Anh ta chỉ vào phía bên tê bàn: “Từ hôm nay trở đi, em ngồi bên đó đọc sách, chỗ nào đọc không hiểu lập tức hỏi tôi.”

Từ hôm ni trở đi là sao?!

Trời ơi! Tại sao Dương Lam Hàng mới có nhì mươi chín tuổi mà không phải là chín mươi hai tuổi!?