Tập Làm Văn Lớp 2: Kể Về Một Việc Làm Tốt Của Em (30 Mẫu) Văn

Đề bài: Kể lại một mẩu chuyện tốt em hoặc chúng ta em sẽ làm

Msinh sống bài: Giới thiệu câu hỏi giỏi mà lại em vẫn làm cho. Kết trái của Việc mà lại em đã có tác dụng như thế nào?

Thân bài:

– Việc giỏi cơ mà chúng ta đã làm cho là gì?

– Thời gian và vị trí bạn có tác dụng quá trình đó?

– Có từng nào fan tốt chỉ mình bạn?

– Có người khác chứng kiến hay không?

– Tâm trạng của tín đồ được em trợ giúp như vậy nào?

– Em bao gồm vui Lúc có tác dụng các bước đó?

– Đưa ra gần như lưu ý đến của em sau khoản thời gian dứt quá trình.

Bạn đang xem: Tập làm văn lớp 2: kể về một việc làm tốt của em (30 mẫu) văn

Kết bài: Chốt lại sự việc và đưa ra phần đông việc làm cho sau này của chính bản thân mình.

Bài làm 

Đề bài: Kể lại một vấn đề xuất sắc mà em vẫn làm cho.

Tuần trước, ngôi trường em vạc hễ phong trào thi đua học tập và tuân theo Năm điều Bác Hồ dạy dỗ. Em đã làm cho được một Việc tốt: nhặt được của rơi, trả lại cho người bị mất.

Trưa trang bị năm, trê tuyến phố đến lớp về, qua quãng con đường vắng tanh, em nhận thấy một túi đeo bé dại màu sắc đen nằm ở thân đường. Em nhặt lên rồi vừa đi chậm chạp lừ đừ, vừa gửi mắt ngó chừng coi ai là chủ nhân của chính nó.

Một dịp sau, vẫn không thấy fan tìm kiếm. Em đân oán fan tiến công rơi sẽ đi xa hoặc trù trừ rằng mình đã đánh rơi. Nếu biết, kiên cố tiếng này fan ấy sẽ loay hoay tìm kiếm tìm. Ai nhỉ? Một bác bỏ cán cỗ hay là một chú công nhân, một anh cỗ đội? Trong dòng túi này đựng đều gì? Tài liệu, sách vở và giấy tờ hay chi phí bạc?

Bao thắc mắc tồn tại vào óc. Em gửi mắt nhìn quanh đợt tiếp nhữa. Không ai chăm chú cho tới em. Em cho rằng trả hay không trả? Nếu bản thân ko trả, bao gồm ai biết đâu nhưng trách? Có chi phí, bản thân sẽ cài đặt truyện tranh này, cài quần áo new này cùng tải phần đông trang bị đùa mà lại mình hy vọng từ khóa lâu. Tưởng tượng cho khi đó, em mê thích lắm, bước đi như nkhô nóng hơn, dìu dịu rộng. Tiếng thầy Hiệu trưởng trong sự kiện phạt đụng thi đua nlỗi văng vẳng đâu đây: Các em hãy ghi nhớ Năm điều Bác Hổ dạy dỗ, cố gắng học hành tốt, tu chăm sóc xuất sắc nhằm biến con ngoan, trò giỏi…

*
*
Kể lại một vấn đề tốt mà lại em hoặc bạn vẫn làm

Không! Không bắt buộc tmê man của fan khác! Phải trả lại thôi!

Chủ nhân chiếc túi xách tay này đã mừng biết bao nếu tìm lại được nó. Nhưng biết ai là bạn tiến công rơi nhưng trả? Tốt độc nhất là đem nộp cho những crúc công an.

Giữa trưa, trụ slàm việc công an phường đìu hiu, bỏ ra tất cả một chú trực ban. Thấy em ngập xong xuôi sinh sống cửa ngõ, crúc vồn vã hỏi:

– Có cthị xã chi đó cháu?

– Dạ thưa chú, con cháu nhặt được dòng túi đeo này. Cháu lấy nộp, nhờ vào crúc trả lại cho tất cả những người mất ạ!

Đỡ mẫu túi tự tay em, crúc tươi cười xoa đầu em rồi bảo:

– Cháu ngoan lắm, ko ttê mê của rơi! Chú cháu minh xem vào này còn có đầy đủ gì nhằm còn ghi vào biên bản.

Rồi chụ kéo ra một xấp sách vở và giấy tờ hòa bình nhà, tự do xe cộ với hơn nhị trăm nngây ngô chi phí phương diện. Chụ ghi rõ từng lắp thêm vào biên bạn dạng rồi yêu Cầu em viết thương hiệu và shop xuống bên dưới.

Sáng thiết bị nhị tuần sau, em được thầy Hiệu trưởng với cô Tổng phú trách tuyên dương vào huyết chào cờ. Tiếng vỗ tay nhiệt thành của toàn trường khiến cho em hết sức xúc động. Buổi buổi tối, gia đình em tiếp một tín đồ khách kỳ lạ. Đó đó là người sở hữu của chiếc túi. Bác cám ơn em mãi và Tặng em một trăm nlẩn thẩn để mua sách vỏ với đổ chơi nhưng em nhất quyết không đồng ý.

Ba bà mẹ em siêu mừng bởi vì em biết làm cho điều xuất sắc. Lời khen chân thành của hồ hết tín đồ đối với em là phần thưởng cực hiếm độc nhất vô nhị. Nhớ lại cthị xã ấy, bây giờ em vẫn thấy vui.


Đề bài: Kể về một câu hỏi giỏi mà lại em vẫn làm cho.

Có một lần tôi đã không hoàn thành giỏi nhiệm vụ trực nhật của bản thân, ấy vậy cơ mà tôi ko rất nhiều không trở nên phê bình Nhiều hơn được biểu dương nữa. Chắc hẳn các bạn siêu tò mò và hiếu kỳ “tại vì sao lại thế?”, buộc phải ko nào? Tôi sẽ nhắc các bạn nghe.

Hôm ấy, sản phẩm năm, trời mưa tầm tã. Tôi thấy thiệt xui xẻo bởi vì đúng hôm tôi cần cho nhanh chóng trực nhật. Tôi mang áo mưa, xắn quần mang đến đầu gối, chần thấp chân cao bước trên tuyến phố mềm mại đầy bùn khu đất, ổ voi ổ gà sũng nước. Chợt tôi thấy được trường đoản cú xa một bà ráng nhỏ yếu ớt vẹo vọ vẹo kháng cái gậy lò dò từng; bước một, bạn nhỏng mong muốn đổ. Tôi gấp di chuyển địa điểm thế, lễ phép hỏi:

– Thưa bà, bà có Việc gì và lại đi giữa trời mưa chũm này ạ?

Bà núm quan sát tôi, móm mỉm cười:

– À, đứa đàn bà của bà làm việc xã bị đơn bé. Bà lo quá yêu cầu sang trọng xem sao.

Đúng nhỏng bà bầu tôi dạy dỗ, hạnh phúc luôn luôn đến lúc ta thao tác làm việc tốt

Tôi ái mắc cỡ chú ý con phố phía đằng trước. Từ đây quý phái xóm bên dễ dàng cho nhị cây số, liệu bà cố hoàn toàn có thể thanh lịch tới nơi? Nngay sát không tự tin một dịp, tôi nói cùng với bà:

– Bà ơi, mặt đường tự đây thanh lịch buôn bản bên xa lắm. Hay bây giờ, bà vịn vào tay con cháu, con cháu gửi bà sang trọng làng bên nhé!

Bà núm mừng rỡ:

– Bà cũng đang lo, đường trơn tuột vượt, lỡ bửa thì khổ lắm. May thừa, có cháu giúp bà rồi.

Xem thêm: Cách Chơi Among Us, Hướng Dẫn Chơi Among Us, Cách Chơi In English

Thế là nhị bà con cháu tôi, bà vịn con cháu, cháu đỡ bà cùng “dắt” nhau đi. Trời sáng sủa dần, một số anh chị học sinh cũng đang trên đường đến lớp. Có anh chị còn vô lễ, lấn mặt đường của bà con cháu tôi. Ttách mọi khi một mưa to, gió mọi khi một thổi to gan. Thấy bà cầm cố teo ro, răng đtràn vào nhau lập bập, tôi biết là bà sẽ lạnh lẽo. Bà lẩm bẩm: “Thời tiết nuốm này chỉ tội nhỏ người thôi”. Tôi gấp tạm dừng, cởi áo khoác bên ngoài của chính bản thân mình ra choàng lên người bà nắm. Bà tnóng tắc khen:

– Cháu thật ngoan ngoãn, hiếu thảo.

Dần dần, hai bà cháu cũng tới được xóm mặt. Bà cảm ơn tôi mãi. Đợi bà vào buôn bản rồi, mặc ttách mưa, tôi cha chân bốn cẳng chạy cho tới lớp. Muộn ngay gần trong vòng 30 phút. May vượt, các bạn Hà cùng bàn đang trực nhật góp tôi, Cô giáo phê bình:


– Hôm ni chúng ta Dương đang không dứt trọng trách trực nhật của chính mình lại còn đi học muộn. Cô phê bình bạn Dương trước lớp.

Tôi liền đứng lên, xin phép cô kể lại nguim nhân tới trường muộn để cô và chúng ta nghe. Cô giáo với cả lớp hiểu rõ đông đảo cthị xã cô ko phê bình tôi nữa Hơn nữa biểu dương:

– Quý khách hàng Dương mặc dù đến lớp muộn nhưng lại sẽ làm cho được một bài toán tốt, thật xứng đáng khen. Cô sẽ ý kiến đề nghị bên trường khen thưởng. Thôi, bọn họ thường xuyên bài học.

Tuy khá mệt cơ mà tôi cảm giác siêu vui bởi đang có tác dụng được một câu hỏi giỏi. Đúng nlỗi người mẹ tôi dạy, niềm hạnh phúc luôn cho đến lúc ta thao tác giỏi.

Nguyễn Thuỳ Dương

(Trường trung học cơ sở Sơn Tây)


Đề bài: Kể lại một Việc giỏi cơ mà em hoặc các bạn vẫn làm cho.

Chẳng bao giờ em làm được một Việc giỏi đáng kể tuyệt chỉ ít là có tác dụng người khác thấy vui, chỉ trừ có một đợt Lúc em còn học lớp 2. Lần kia em sẽ nhặt được của rơi cùng trả lại cho tất cả những người mất.

Chiều hôm ấy, em trực nhật bắt buộc bắt buộc nghỉ ngơi lại lớp một lúc nhằm đổ rác. Lúc em đang đi trên Sảnh trường thì chợt em giẫm đề xuất một đồ gì cưng cứng. Em cúi xuống nhặt lên thì thấy: ồ! hoá ra là một cuốn tiểu thuyết khổ 18x7cm ở trong nhà sách Trí Tuệ cuốn nắn đầu giáo sư Powel của người sáng tác A.R Belger. Cuốn sách này được bọc ngoài bởi nilon vào yêu cầu chắc rằng fan mất mới mua về không hiểu. Em cũng chưa đọc nó tuy vậy đã biết ít nhiều về nó qua lời nói của bố mẹ. Trong khi nó là một cuốn tiểu tmáu rất thú vị. Em lật xem bìa sau của cuốn nắn sách thì thấy một quãng văn uống ngắn nói lại nắm tắt câu chữ cuốn nắn sách. Nó càng làm cho em kiên cố Chắn chắn về suy xét của bản thân. Trong đầu em tồn tại ý nghĩ về lấy luôn cuốn nắn sách này. Thế là, em ngó bao quanh coi bao gồm ai không. Thôi chết! Còn bác bỏ bảo đảm an toàn. Em hóng chưng bảo vệ để ý đi nơi khác rồi nkhô hanh tay đút luôn luôn cuốn sách vào cặp tung tăng chạy thoát ra khỏi cổng ngôi trường. Trên mặt đường, em không thôi bệnh suy nghĩ về mà lại tình tiết hấp dẫn, li kì của cuốn sách. Ôi! thú vui biết bao! Nhưng dòng đầu em không những suy nghĩ đến một chuyện nó lái qua 1 cthị trấn khác. Cthị xã về fan bị mất. Vì tất cả chiếc đầu tê mê suy nghĩ đề xuất em phân vân đề xuất phân xử ra sao, đem đến phát âm với giữ của riêng xuất xắc trả lại cho những người bị mất đây! Hai cách thực hiện cđọng đánh nhau, đảo lộn vào đầu em. Vừa dịp đó, em về dến công ty. Em xin chào cha mẹ rồi đặt mình lên dòng giường sinh hoạt chống riêng rẽ. Em lại liên tục suy xét. Mà đề nghị rồi! Mẹ là người dân có tay nghề vào cuộc sống thường ngày, bản thân đề xuất hỏi bà mẹ coi sao! Em suy nghĩ, cố kỉnh là em chạy xuống tầng trệt dưới, gửi cuốn sách cho chị em với đề cập tình đầu câu chuyện cho bà bầu nghe. Nghe ngừng, mẹ cười cợt với bảo:

– Bây giờ đồng hồ, con hãy đặt bản thân vào trường hợp như fan mất mà coi. Chắc chắn con sẽ tương đối bi lụy cùng lo ngại vị cha mẹ đang mắng khi làm mất cuốn sách khá đắt: 25.000đ cơ mà! Đấy, con hãy tự suy nghĩ cùng ra quyết định đi.

– Quả thiệt nếu em là người mất thì cũng trở nên bao gồm xúc cảm nlỗi mẹ nói. Mà nếu chúng ta biết thì lòng tin của chúng ta so với em đang chẳng ra gì nữa! Em đưa ra quyết định đang trả lại. Sáng bữa sau, em mang cuốn nắn sách gửi cho cô Tổng phụ trách. Vừa dịp đó, bao gồm một chị lớp Năm hớt hơ hớt hải chạy cho. lúc cô Tổng phụ trách rưới gửi chị cuốn sách với giới thiệu em cùng với chị thì chị ấy cảm ơn em vội vàng. Lúc em về lớp, chúng ta xô mang đến quanh em cùng khen em.

Lúc đó em đích thực là rất vui. Bây giờ đồng hồ em bắt đầu biết cực hiếm của rất nhiều việc làm cho tốt. Nó vô hình dung nhưng mà nó lại có thể với thú vui mang lại tất cả đều người


Đề bài: Kể lại một bài toán tốt nhưng em vẫn làm cho nhằm đảm bảo môi trường.

Thường ngày, bọn họ có những vấn đề làm giỏi và mọi vấn đề có tác dụng xấu. Có một chuyện, em đã có tác dụng cùng thấy Việc ấy thật ý nghĩa trong công việc đảm bảo môi trường xung quanh của fan học sinh.

Câu chuyện bước đầu vào một trong những buổi sáng nọ, Lúc hằng đông vừa ửng hồng và phần đông giọt sương còn đọng lại bên trên bãi cõ xanh mướt. Ấy là dịp em đi mang lại ngôi trường, vừa đi, em vừa tha thẩn ngắm nhìn cảnh vật rạng đông rất đẹp say mê. Bỗng, cái gì nỗ lực này? Một người lũ ông sẽ vứt một cái bao béo nhưng em đậy ló đầu của một nhỏ heo bị tiêu diệt. Em quan sát anh ấy cơ mà trong fan bực bội khôn xiết. Vội chạy cho, kêu lên:

– Anh gì ơi?

Người bầy ông nghe em Điện thoại tư vấn, tức thời tắt thiết bị chiếc xe honda của mình, hỏi:

– Gì núm nhóc?

Em đáp:

– Anh ơi, anh cấp thiết bỏ xác bị tiêu diệt động vật hoang dã bừa bãi như thế, sẽ gây độc hại môi

ngôi trường đấy! Ấy là chưa tính Lúc nắng lên, loại vật dụng này đã bốc mùi hương kinh khủng. Đoạn đường này lắm fan tương hỗ, những độc nhất vô nhị là chúng em đến lớp về. Vì vậy nên anh buộc phải lấy loại bao này đi ngay lập tức,

Em vừa ngừng lời, người ấy tức tốc trở về, mắng nhỏng tát nước vào mặt:

– Đồ sản phẩm trẻ em nhưng đòi dạy đời. Sao mi hỗn thế? Để lặng đến tao làm việc, không

thì liệu cái thần hồn nhỏ ạ!

Nói rồi, anh ta rồ ga, định pchờ đi. Quyết ko nhằm hắn đi Khi xác bé heo còn ở đấy. Em gấp ngăn đầu anh ta lại, nói:

– Nếu anh nhưng không lấy chiếc vật dụng thối tha kia cướp đi thì em sẽ kêu gần như fan tới đấy, anh nên biết đó là một câu hỏi có tác dụng không xuất sắc đẹp mấy, ví như như những tín đồ nhưng biết thì không nhằm yên ổn đến anh đâu. Anh hãy đem bé heo này chôn vào một cái hố gì đấy giỏi là bất kể đồ vật gì cũng khá được, miễn sao đừng làm cho ô nhiễm và độc hại môi trường và

làm cho pnhân từ những người dân xung quanh là tốt rồi. Mời anh chsống dòng bao này đi đến, em xin cảm ơn.

Vừa nói, em vừa chạy ra ngoài đường, có tác dụng điệu bộ nhỏng ví như nên, ta chuẩn bị sẵn sàng kêu cả buôn bản ra coi. Người lũ ông chú ý em, đôi mắt nảy lửa, bước xuống xe cộ đi về phía em. Nhưng anh ta không thể tiến công em nhưng mà chỉ lẩm nhẩm nguyền rủa rồi vác chiếc bao đặt trên xe pháo, pđợi vù đi.

Em chú ý cái xe pháo hondomain authority lao vút ít đi cùng giờ hộp động cơ ngày một bé dại dần dần rồi mất hẳn mà lại trong tâm nụ cười quái đản nhỏng vừa trút bỏ được một cái gì đó nặng nề cả vai. Và em cũng khá vui do tôi đã làm đúng lời thầy giáo dạy: “Phải yêu vạn vật thiên nhiên, sống hoà phù hợp với vạn vật thiên nhiên, luôn luôn luôn luôn tất cả ý thức đảm bảo an toàn môi trường xung quanh như bảo vệ từng táo tợn tiết trong cơ thể.