Bạn Trai Tôi Là Sói Webtruyen

“Không dễ thường.” Diệp Tây Hi vấn đáp như đinch chém nhẹm sắt.“Vì sao?” Nhất Giới nhướn mày hỏi.“Thứ đọng tốt nhất, nếu tôi mà lại dám tất cả dự định quăng quật rơi hắn thì cố định đã bị tiêu diệt vô cùng thê thảm, hắn chỉ cần một đao thôi là có thể băm vằm tôi thành nđần độn mảnha!” Nghĩ tiếp đây, Diệp Tây Hi vô thức run lẩy bẩy.“Hắn tàn khốc như vậy ư?” Nhất Giới lại nhíu ngươi sâu hơn: Thế còn nguim nhân thiết bị nhì thì sao?”“Thứ đọng nhị là,” Diệp Tây Hi đứng bật dậy, lag đuôi tóc của chính bản thân mình thoát ra khỏi taycủa Nhất Giới, quan sát từ bỏ trên xuống bên dưới đánh giá lại tên Nhất Giới nàymột phen, cau mi nói: “Tôi với anh cũng mới chỉ quen thuộc biết, nguyên do gìkhiến cho tôi cần lựa chọn anh nhỉ?”“Lý vì chẳng đề xuất thời điểm nãy bọn chúng tađã nói rồi kia sao.” Nhất Giới ngả sống lưng lên dòng ghế salon màu sắc vàngnphân tử, một tay chống cằm, ánh nhìn dung nhan bén giảo hoạt: “Tôi đẹp mắt trai hơnhắn, ôn nhu rộng hắn, lịch sự rộng hắn.”“Thế thì sao chứ?” Diệp Tây Hi hỏi.“Thế cho nên vì vậy địa thế căn cứ vào vẻ ngoài kẻ nào táo tợn hơn ưu tú hơn kẻ đó sẽ thắngthì cô nên lựa chọn tôi new đề xuất.” Giọng nói của Nhất Giới cực kỳ dịu, nhưnglại sở hữu một nhiều loại mê hoặc làm xê dịch lòng người, giống hệt như thuật thôimiên.“Nhưng nhưng mà, bên trên trái đất này còn có không ít người so vớianh còn rất đẹp trai hơn, so với anh còn ôn nhu rộng, so với anh còn lịch lãm rộng, giả dụ cứ đọng dựa trên dòng hình thức cơ thì tôi hẳn là bắt buộc lựa chọnphần nhiều con người ưu tú kia đúng không?” Diệp Tây Hi ko ngoài bật mỉm cười.“Còn một nguyên nhân nữa.” Nhất Giới lặng ngắt nhìn cô, vào mắt bập bùng ánh lửanho nhỏ ban đầu nhen nhóm: “Tôi yêu em hơn bất cứ kẻ làm sao khác.”Diệp Tây Hi “Ha ha ha” bật cười ha hả: “Đừng chơi tôi.”“Em không tin?” Nhất Giới hỏi.“Anh đã làm những gì nhằm khiến tôi tin cậy vào điều này đây?” Diệp Tây Hi vệ sinh nước đôi mắt bởi mỉm cười vượt nhiều: “Chúng ta quen nhau được bao lâu chứ?”“Tình yêu chưa phải cần sử dụng thời gian nhằm cân đo đong đếm.” Nhất Giới bình thản nói.“Đồng thời tình cảm cũng chưa phải cần sử dụng một khẩu ca rất có thể xác định đâu.”Diệp Tây Hi nghiêm nghị hỏi: “Anh sau cuối là người nào?”“Tôi là Nhất Giới.” Nhất Giới mỉm cười yếu hèn ớt, niềm vui 10 phần thì 9 phần bí mật.“Anh hiểu rõ tôi đang hỏi vật gì nhưng.” Diệp Tây Hi không tin chú ý về phía hắn: “Đến tột bực thì anh là ai?”“Tôi thương hiệu là Nhất Giới.” Nhất Giới mỉm cười cợt, đề cập lại.“Nhất Giới, cảm ơn anh sẽ cứu vớt tôi, cũng cảm ơn anh đang nói “yêu” tôi dẫu vậy hiện giờ tôi buộc phải về bên rồi.” Diệp Tây Hi luân chuyển người, bước nkhô nóng về phíacửa.Đúng thời gian đó thì cô đùng một phát cảm thấy tuỳ thuộc bản thân căng cứng lại.Nhất Giới trẻ trung và tràn đầy năng lượng kéo cô quay trở lại, mau lẹ rút ra một gai dây thừng.Diệp Tây Hi cnạp năng lượng bạn dạng chưa kịp hiểu rõ cthị xã gì vừa xảy ra thì trong nháy mắt chân tay cô đã biết thành trói chặt không còn đường cựa quậy.Nhất Giới bế cô bỏ trên nệm, khoá chặt.Diệp Tây Hi ko ngoài khó tính, hét lên: “Uy, rốt cục anh ao ước làm cho gì?! Muốn nắn bắt cóc tôi sao?”“Tôi không thể bao gồm ý muốn kia.” Nhất Giới nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của cô: “Tôi chỉ dễ dàng ước ao khiến cho em yêu thương tôi cơ mà thôi.”“Anh điên rồi!” Diệp Tây Hi kêu thất thanh: “Buông tôi ra!”“Em phải ngoan ngoãn, gọi chưa?” Nhất Giới an ủi: “Tôi sẽ không còn làm cho em nhức.”“Thế này còn chưa phải là có tác dụng tôi đau sao?” Diệp Tây Hi bừng bừng giận dữ: “Đến tuyệt đỉnh thì anh có thủ đoạn gì?”“Tôi chỉ hy vọng nhị bọn họ gồm thêm các thời hạn cùng nhau, như vậy em mớicó thể thanh nhàn nhận ra hầu hết điểm mạnh cuốn hút của tớ chứ đọng.” Nhất Giới bưngcho tới một bát canh phân tử sen nóng giãy, múc một thìa, đưa đến mặt miệng cô:“Càng chú ý dấu tmùi hương của em tôi càng đau xót a, biết em ham mê nạp năng lượng nhấtđặc điểm này, tôi ngay thức thì mau chóng sai fan mang lại đó.”Diệp Tây Hi bất thình lình trừng mắt lên chú ý hắn: “Làm sao anh biết tôi mê thích ăn thứ này?”“Lúc mê man em đang nói thế.” Nhất Giới hời hợt vấn đáp.“Thế ư?” Diệp Tây Hi hừ rét một tiếng: “Thì ra lúc mê mẩn tôi nói những như vậy à?”Hiện giờ, tiếng chuông điện thoại cảm ứng thông minh di động từ đâu đó lhình họa lanh vang lên không dứt, Diệp Tây Hi trong tâm cả kinh, thế ra địa điểm này vẫn có sóng điệnthoại, thương hiệu khốn Nhất Giới này ngay từ đầu sẽ rắp tâm lường gạt cô.Nhất Giới để chén canh xuống, tiếp cận cửa sổ, rút điện thoại ra ấn nút nghe:“Ừ, được rồi, liên tiếp tạo nên biểu hiện đưa, để đàn chúng càng đấu nhau phân cao phải chăng, so với họ mà nói chỉ có ích càng thêm lợi nhưng thôi… Còn nữa, sẽ bố trí dứt kế hoạch trình chưa? Ngày mai cho tới đón ta.”Mặc cho dù Nhất Giới cố ý thủ thỉ nước đôi mập mờ không ví dụ bất kể cthị xã gì tuy nhiên Diệp Tây Hi phát âm một cthị xã.Đó là 1 trong những thủ đoạn.Tên Nhất Giới này, hắn âm thầm tính tân oán tất cả.Còn cô thì bị giam chặt trong loại thủ đoạn kia.Nhất Giới cụp Smartphone, lại bước tới mxay nệm, tiếp tục đút ít mang đến cô.Diệp Tây Hi đùng một cái khôn cùng ngoan ngoãn biết điều mở miệng húp thìa bột canh hắnđút cho: “Anh call ai cho tới đón họ vậy? Ngày mai bọn họ sẽ đi đâu?”Nhất Giới tinc nghịch nháy đôi mắt một cái: “Ngày mai, em vẫn biết.”Diệp Tây Hi cực kỳ ước ao nhào cho tới gặm chết hắn, dẫu vậy giờ phút ít này body toàn thân bịtrói hết di chuyển, cực chẳng đã cần nín nhịn, êm ả nói: “Anh vừa mớinói, ao ước khiến cho tôi từ tốn phân phát chỉ ra điểm mạnh thu hút của anh ấy đúngkhông, tuy vậy bây chừ anh sử dụng phương thức tục tĩu như thế này đối với tôi chỉ càng sứt đen biểu tượng anh trong tâm địa tôi nhưng thôi.”“Tôicũng chỉ vày lo ngại em đang chạy mất hút nhưng mà đành phải sử dụng cho hạ sách này.”Nhất Giới ánh mắt trìu yêu thương thương nhìn cô say mê, giọng điệu tỏ ralà 1 kẻ mê man tình, cục bộ cử chỉ hành động khẩu ca của hắn rất nhiều toát ramột một số loại mỵ lực khó hoàn toàn có thể mô tả bằng khẩu ca, giả dụ giờ phút ít này cóbạn máy bố tận mắt chứng kiến ở chỗ này nhất định đang cho rằng lỗi sai trọn vẹn là do Diệp Tây Hi cơ mà ra.Cho buộc phải, Diệp Tây Hi uất ức càng ngày càng thêm uất ức, không có cách như thế nào giải toả niềm oan tạ thế này, giận đến huyết mạch sôi trào.Vất vả lắm new bình tĩnh lại được, Diệp Tây Hi nỗ lực hít một tương đối thậtsâu, nói: “Được rồi, tôi sẽ không còn chạy, phiền đức anh hoàn toàn có thể túa trói chotôi được không?”“Không được, Tây Hi, tôi không tin tưởng em ở đoạn đóđấy.” Nhất Giới thẳng thắn, sau đó vuốt ve sầu khuôn phương diện cô, cười mỉm cười nhưthể không tồn tại chuyện gì xảy ra: “Ngoan, tôi bây chừ tất cả chút ít cthị trấn buộc phải ra ngoài giải quyết, cực kỳ nkhô cứng đang quay lại, đúng rồi, buổi tối em mong mỏi ănmón gì?”“Ăn giết của anh!” Diệp Tây Hi nghiến răng nghiến lợi.“Thật đáng yêu và dễ thương quá!” Nhất Giới thường xuyên vuốt ve sầu nhì má của cô ấy, ngữ khí sủng nịnh.Diệp Tây Hi băn khoăn cần khóc tuyệt đề xuất mỉm cười trên đây, bé người này, thần gớm quả thực không bình thường mà!Nhất Giới khoá cửa ngõ kỹ càng, tiếp nối mới tài xế chạy dọc theo tuyến phố mòn trên núi.Diệp Tây Hi không lẽ cam lòng Chịu đựng giam hãm sinh sống dòng chốn khỉ ho cò gáy này, côchú ý khắp tư phía, tìm xem gồm vật gì sắc và nhọn có thể cứa đứt dây tróikhông.Nhưng thương hiệu Nhất Giới này cảnh giác rất cao, thời điểm sẵn sàng tách đi cũng sở hữu cục bộ đồ vật vào chống chuyển đi chỗ khác.Đang trong những khi khóc ko ra nước mắt, đau buồn vị không có cách nào khả thi, tầm đôi mắt của Diệp Tây Hi đột nhiên tạm dừng nghỉ ngơi loại hành lang cửa số, mắt cô trở đề nghị sáng sủa ngời.Cô núm nhích mang lại mxay chóng,nhích nhích nhích cầm cố hếtmức độ mang lại thời gian rơi xuống khu đất thì thôi, kế tiếp nhỏm người dậy nhảy nhưkangaroo đến nơi cửa sổ, tảo sống lưng lại, gửi nhì tay hiện giờ đang bị trói củamình lại ngay sát sát thành cửa sổ gỗ cơ, ban đầu rửa gần cạnh.Mặc cho dù cửasổ này có tác dụng được làm bằng gỗ khôn xiết suôn sẻ tuy vậy nhưng tiếp giáp lâu điều này vẫn đang còn chút côngphá, rốt cục thì sau mười phút, tua dây thừng cũng chấm dứt bong ra khỏi.Hiện nay, hai cổ tay Diệp Tây Hi sẽ rách nát tươm, huyết tươi tràn ra.Nhưng cô chẳng bao gồm thì giờ đâu mà quyên tâm mang lại dấu thương đó, gấp rút dùngtay tháo dây trói nhị chân bản thân, tiếp đến vọt tới phía cửa ra vào.Nhưng cái cửa ngõ kia đã trở nên khoá chặt.Diệp Tây Hi nhị mắt loé sáng, cô lui về vùng phía đằng sau nhị bước, dồn khí xuống đan điền, tự nhiên hét béo một giờ, một cước đá mạnh vào dòng cửa ngõ.Cú đá này uy lực khôn xiết, góc cửa gỗ đáng thương đã quy tiên.Không dừng lại sinh hoạt mặc dù là một giây, Diệp Tây Hi nhắm đến phía rừng cây nhưng lập cập chạy trốn.——–Dãy công ty cổ kính phong thái châu Âu, hầu hết hiên chạy dọc cách điệu vòng quanh,hồ hết đầm nước núi đá tự tạo, phần đa cây cầu nho nhỏ dại bắc ngang hòn nonbộ trả, từng cảnh quan tô điểm tại chỗ này hầu như diễn đạt tinh tế và sắc sảo ý tứ của fan thi công tương tự như người chủ sở hữu của chính nó.Hạ Phùng Tuyền thổi nhtrần nhẹchén tsoát Bích Loa Xuân trước mặt bản thân, hơi rét còn đang nghi ngút bốclên, ngồi đối lập hắn hôm nay là Du Tư Nhân.“Hôm ni ngươi mời ta sắp tới đây chỉ nhằm thưởng thức đình viện của ngươi sao?” Hạ Phùng Tuyền hỏi.“Bản thân ta vô cùng ý muốn hưởng thụ cơ mà không mong muốn ngươi bây chừ lại không tồn tại bay bổng này.” Du Tư Nhân bình thản nhấp một ngụm trà: “Nghe nói Du TửVĩ cách đây không lâu bị ngươi chỉnh siêu thê thảm?”Hạ Phùng Tuyền vắng lặng ko lắc đầu.“Thật ra thì, sau bao ngày cho những người đi điều tra, ngươi vẫn phân phát hiện ra DiệpTây Hi vốn dĩ không phải vị Du Tử Vĩ bày trò bắt đi, đúng không?” Du TưNhân khoan thai nhạt hỏi.